哭公实 其五

明代 李攀龙
从此微言绝,何当大梦醒。人间矜意气,地下斗精灵。 虚室还生白,遗编竟杀青。浮名流景过,夫子望秋零。 同舍悲离索,投诗哭杳冥。山阳风雨夜,邻笛未堪听。
cóng wēi yán jué   dāng mèng xǐng rén jiān jīn   xià dòu jīng líng    
shì hái shēng bái   biān jìng shā qīng míng liú jǐng guò   wàng qiū líng    
tóng shè bēi suǒ   tóu shī yǎo míng shān yáng fēng lín   wèi kān tīng