苦妇词

唐代 刘言史
地远易骄崇,用刑匪精研。哀哉苦妇身,夫死百殃缠。 草草催出门,衣堕发披肩。独随军吏行,当夕余欲迁。 来时已厌生,到此自不全。临江卧黄砂,二子死在边。 气哕不发声,背头血涓涓。有时强为言,只是尤青天。 稿蓐无一枝,冷气两悬悬。穷荒夷教卑,骨肉病弃捐。 况非本族音,肌露谁为怜。事痛感行宾,住得贪程船。 必当负严法,岂有胎孕篇。游畋复释麛,羔兔尚免鹯. 何处摈逐深,一罪三见颠。校尉勋望重,幕府才且贤。 兰裙间珠履,食玉处花筵。但勿轻所暗,莫虑无人焉。
yuǎn jiāo chóng   yòng xíng fěi jīng yán āi zāi shēn   bǎi yāng chán
cǎo cǎo cuī chū mén   duò jiān suí jūn xíng   dāng qiān
lái shí yàn shēng   dào quán lín jiāng huáng shā   èr zi zài biān
huì shēng   bēi tóu xuè juān juān yǒu shí qiáng wéi yán   zhǐ shì yóu qīng tiān
gǎo 稿 zhī   lěng liǎng xuán xuán qióng huāng jiào bēi   ròu bìng juān
kuàng fēi běn yīn   shuí wèi lián shì tòng gǎn xíng bīn   zhù tān chéng chuán
dāng yán   yǒu tāi yùn piān yóu tián shì   gāo shàng miǎn zhān   .
chǔ bìn zhú shēn   zuì sān jiàn diān xiào wèi xūn wàng zhòng   cái qiě xián
lán qún jiān zhū   shí chù huā yán dàn qīng suǒ àn   rén yān