苦婦詞

唐代 劉言史
地遠易驕崇,用刑匪精研。哀哉苦婦身,夫死百殃纏。 草草催出門,衣墮髮披肩。獨隨軍吏行,當夕余欲遷。 來時已厭生,到此自不全。臨江臥黃砂,二子死在邊。 氣噦不發聲,背頭血涓涓。有時強為言,只是尤青天。 稿蓐無一枝,冷氣兩懸懸。窮荒夷教卑,骨肉病棄捐。 況非本族音,肌露誰為憐。事痛感行賓,住得貪程船。 必當負嚴法,豈有胎孕篇。游畋復釋麛,羔兔尚免鸇. 何處擯逐深,一罪三見顛。校尉勛望重,幕府才且賢。 蘭裙間珠履,食玉處花筵。但勿輕所暗,莫慮無人焉。
yuǎn jiāo chóng   yòng xíng fěi jīng yán āi zāi shēn   bǎi yāng chán
cǎo cǎo cuī chū mén   duò jiān suí jūn xíng   dāng qiān
lái shí yàn shēng   dào quán lín jiāng huáng shā   èr zi zài biān
huì shēng   bēi tóu xuè juān juān yǒu shí qiáng wéi yán   zhǐ shì yóu qīng tiān
gǎo 稿 zhī   lěng liǎng xuán xuán qióng huāng jiào bēi   ròu bìng juān
kuàng fēi běn yīn   shuí wèi lián shì tòng gǎn xíng bīn   zhù tān chéng chuán
dāng yán   yǒu tāi yùn piān yóu tián shì   gāo shàng miǎn zhān   .
chǔ bìn zhú shēn   zuì sān jiàn diān xiào wèi xūn wàng zhòng   cái qiě xián
lán qún jiān zhū   shí chù huā yán dàn qīng suǒ àn   rén yān