狂犬

宋代 孔平仲
吾家有狂犬,其走如脱兔。撑突盘盂翻,搜爬堂庑污。 逢人吠不止,鸡噪猫且怒。固难在家庭,只可守村墅。 不见已半年,意谓少惩惧。昨日至城东,摇尾喜若赴。 衔衣复抱膝,屡叱不肯去。一跃数尺高,其强乃如故。 岂惟性则然,汝分亦天赋。未闻有骅骝,蹄啮弃中路。 安敢携汝归,重令儿女怖。
jiā yǒu kuáng quǎn   zǒu tuō chēng pán fān sōu   táng    
féng rén fèi zhǐ   zào māo qiě nán zài jiā tíng zhǐ   shǒu cūn shù    
jiàn bàn nián   wèi shǎo chéng zuó zhì chéng dōng yáo   wěi ruò    
xián bào   chì kěn yuè shù chǐ gāo   qiáng nǎi    
wéi xìng rán   fēn tiān wèi wén yǒu huá liú   niè zhōng    
ān gǎn xié guī   zhòng lìng ér