箜篌引

明代 王夫之
弹箜篌,击鼍鼓,款留君,君不住。素丝玉壶白水清,博山兰膏飞烟轻。 华月微风吹凤笙,他人不语君含情。胡为乎凌狂波而乱流,从君不果心繁忧。 东海之鱼不可得,西飞之鸟不可留。往者不谏,来者徒伤。 寸心炯炯明月光,千里万里随君旁。君凌浊水不见影,青天高悬独傍徨。
dàn kōng hóu   tuó   kuǎn liú jūn   jūn zhù bái shuǐ qīng   shān lán gāo fēi yān qīng    
huá yuè wēi fēng chuī fèng shēng   rén jūn hán qíng wéi líng kuáng ér luàn liú cóng   jūn guǒ xīn fán yōu    
dōng hǎi zhī   西 fēi zhī niǎo liú wǎng zhě jiàn lái   zhě shāng    
cùn xīn jiǒng jiǒng míng yuè guāng   qiān wàn suí jūn páng jūn líng zhuó shuǐ jiàn yǐng qīng   tiān gāo xuán bàng huáng