客舟棱天庆观夜坐

宋代 冯时行
家山千里秋风客,搔首夜深寒雨窗。 万古兴亡心一寸,孤灯明灭影成双。 鬓边日月如飞鸟,眼底尘埃拟涨江。 高枕欲眠眠不稳,晓锺迢递发清撞。
jiā shān qiān qiū fēng   sāo shǒu shēn hán chuāng
wàn xīng wáng xīn cùn   dēng míng miè yǐng chéng shuāng
bìn biān yuè fēi niǎo   yǎn chén āi zhǎng jiāng
gāo zhěn mián mián wěn   xiǎo zhōng tiáo qīng zhuàng