客舟棱天慶觀夜坐

宋代 馮時行
家山千里秋風客,搔首夜深寒雨窗。 萬古興亡心一寸,孤燈明滅影成雙。 鬢邊日月如飛鳥,眼底塵埃擬漲江。 高枕欲眠眠不穩,曉鍾迢遞發清撞。
jiā shān qiān qiū fēng   sāo shǒu shēn hán chuāng
wàn xīng wáng xīn cùn   dēng míng miè yǐng chéng shuāng
bìn biān yuè fēi niǎo   yǎn chén āi zhǎng jiāng
gāo zhěn mián mián wěn   xiǎo zhōng tiáo qīng zhuàng