客中夜雨有怀彭孟阳黄虞六黎美周邝湛若陈乔生诸子
客里愁兼雨,孤灯坐拥香。思深令梦短,魂断恨更长。
叠树垂檐溜,流萤向榻光。却抛诗酒侣,从此度悲凉。
kè
客
lǐ
里
chóu
愁
jiān
兼
yǔ
雨
,
gū
孤
dēng
灯
zuò
坐
yōng
拥
xiāng
香
。
。
sī
思
shēn
深
lìng
令
mèng
梦
duǎn
短
,
hún
魂
duàn
断
hèn
恨
gèng
更
zhǎng
长
。
。
dié
叠
shù
树
chuí
垂
yán
檐
liù
溜
,
liú
流
yíng
萤
xiàng
向
tà
榻
guāng
光
。
。
què
却
pāo
抛
shī
诗
jiǔ
酒
lǚ
侣
,
cóng
从
cǐ
此
dù
度
bēi
悲
liáng
凉
。
。