客中夜雨

宋代 柴望
离情先怯向边州,寒叶敲窗更报秋。 几点搅残千里梦,一声滴作两乡愁。 苦缘杨柳沾离席,偏傍梧桐溅小楼。 惟有孤灯照明灭,夜深无语揽重裘。
qíng xiān qiè xiàng biān zhōu   hán qiāo chuāng gèng bào qiū  
diǎn jiǎo cán qiān mèng   shēng zuò liǎng xiāng chóu  
yuán yáng liǔ zhān   piān bàng tóng jiàn xiǎo lóu  
wéi yǒu dēng zhào míng miè   shēn lǎn chóng qiú