客中闻子规

明代 王恭
关路草凄凄,枫林杜宇啼。思深湘岸曲,声断郢云西。 故国春归尽,他乡客去迷。凄凉听渐近,疲马亦长嘶。
guān cǎo   fēng lín shēn xiāng àn   shēng duàn yǐng yún 西
guó chūn guī jìn   xiāng liáng tīng jiàn jìn   cháng