可园独游梅花盛开

清代 严玉森
文襄文诚去已远,嵩云衡云来作花。疏篱密护断人迹,铁骨横空群鸟嗟。 当年觞咏倏泡影,天山剑戟今桑麻。此花阅世将二纪,冷极无言听晚鸦。 衡山雪薄梅亦少,泉根几树微烟遮。炎荒孤赏抱冰雪,乾坤一气春萌芽。 可园人散尔清寂,空廓不断新云霞。夜深脉脉来鹤语,门外时时喧马挝。 湘上何人吟水涯,黄河西北无悲笳。绕花千转伤心极,白发青门长种瓜。
wén xiāng wén chéng yuǎn   sōng yún héng yún lái zuò huā shū duàn rén tiě   héng kōng qún niǎo jiē    
dāng nián shāng yǒng shū pào yǐng   tiān shān jiàn jīn sāng huā yuè shì jiāng èr lěng   yán tīng wǎn    
héng shān xuě báo méi shǎo   quán gēn shù wēi yān zhē yán huāng shǎng bào bīng xuě qián   kūn chūn méng    
yuán rén sàn ěr qīng   kōng kuò duàn xīn yún xiá shēn lái mén   wài shí shí xuān    
xiāng shàng rén yín shuǐ   huáng 西 běi bēi jiā rào huā qiān zhuǎn shāng xīn bái   qīng mén cháng zhòng guā