客有自粤西来者以石遗吾家宗虞曰此某将军所宝为王祥卧冰石也同人多为诗予歌以和之

清代 陈恭尹
吾家介弟饶花石,有石陂陁不盈尺。白章黄质理灿然,仿佛中间有人迹。 身如转侧面右向,左袂蒙茸覆衣上。四周环匝白皑皑,云是王祥卧冰状。 冰间有物不可名,是鱼非鱼如有情。石于天地最顽钝,岂亦慕义师高行。 扁舟载石来千里,人孰无亲亲有子。感兹雪里得嘉鳞,各向高堂备甘旨。 爱君能养赠君家,一时乡曲争相誇。言似不似者各半,将无画足添于蛇。 吾闻李广善射虎,草间有石射饮羽。至诚所感金石开,是虎非虎君试猜。
jiā jiè ráo huā shí   yǒu shí tuó yíng chǐ bái zhāng huáng zhì càn rán   fǎng 仿 zhōng jiān yǒu rén
shēn zhuǎn miàn yòu xiàng   zuǒ mèi méng róng shàng zhōu huán bái ái ái   yún shì wáng xiáng bīng zhuàng
bīng jiān yǒu míng   shì fēi yǒu qíng shí tiān zuì wán dùn   shī gāo xíng
piān zhōu zài shí lái qiān   rén shú qīn qīn yǒu zi gǎn xuě jiā lín   xiàng gāo táng bèi gān zhǐ
ài jūn néng yǎng zèng jūn jiā   shí xiāng zhēng xiāng kuā yán shì shì zhě bàn   jiāng huà tiān shé
wén guǎng 广 shàn shè   cǎo jiān yǒu shí shè yǐn zhì chéng suǒ gǎn jīn shí kāi   shì fēi jūn shì cāi