客有自粵西來者以石遺吾家宗虞曰此某將軍所寶為王祥臥冰石也同人多為詩予歌以和之

清代 陳恭尹
吾家介弟饒花石,有石陂陁不盈尺。白章黃質理燦然,仿佛中間有人跡。 身如轉側面右向,左袂蒙茸覆衣上。四周環匝白皚皚,雲是王祥臥冰狀。 冰間有物不可名,是魚非魚如有情。石於天地最頑鈍,豈亦慕義師高行。 扁舟載石來千里,人孰無親親有子。感茲雪裡得嘉鱗,各向高堂備甘旨。 愛君能養贈君家,一時鄉曲爭相誇。言似不似者各半,將無畫足添於蛇。 吾聞李廣善射虎,草間有石射飲羽。至誠所感金石開,是虎非虎君試猜。
jiā jiè ráo huā shí   yǒu shí tuó yíng chǐ bái zhāng huáng zhì càn rán   fǎng 仿 zhōng jiān yǒu rén
shēn zhuǎn miàn yòu xiàng   zuǒ mèi méng róng shàng zhōu huán bái ái ái   yún shì wáng xiáng bīng zhuàng
bīng jiān yǒu míng   shì fēi yǒu qíng shí tiān zuì wán dùn   shī gāo xíng
piān zhōu zài shí lái qiān   rén shú qīn qīn yǒu zi gǎn xuě jiā lín   xiàng gāo táng bèi gān zhǐ
ài jūn néng yǎng zèng jūn jiā   shí xiāng zhēng xiāng kuā yán shì shì zhě bàn   jiāng huà tiān shé
wén guǎng shàn shè   cǎo jiān yǒu shí shè yǐn zhì chéng suǒ gǎn jīn shí kāi   shì fēi jūn shì cāi