客有笑余霜发者走笔戏之

明代 李梦阳
客且尽,手中觞,不须笑我头上霜。客尽觞,且停之,听我高歌霜发词。 君不见天上鸟,东跳西走不相待。又不见黄河水,万古滔滔向东海。 我身不是南山松,又不是山上峰。柰何与年少争春风,斗鸡走狗倾春红。 君不见昔时孔仲尼,辙环憔悴无已时。盗蹠杀人如乱麻,锦衣高寿颜回嗟。 听我霜发歌,歌短情则多。轩车驷马浑等闲,何似日衔金叵罗。 金叵罗,青玉案,何以赠客锦绣段,头白头白何须叹。
qiě jǐn   shǒu zhōng shāng   xiào tóu shàng shuāng jìn shāng qiě   tíng zhī tīng   gāo shuāng    
jūn jiàn tiān shàng niǎo   dōng tiào 西 zǒu xiāng dài yòu jiàn huáng shuǐ wàn   tāo tāo xiàng dōng hǎi    
shēn shì nán shān sōng   yòu shì shān shàng fēng nài nián shào zhēng chūn fēng dòu   zǒu gǒu qīng chūn hóng    
jūn jiàn shí kǒng zhòng   zhé huán qiáo cuì shí dào zhí shā rén luàn jǐn   gāo shòu yán 寿 huí jiē    
tīng shuāng   duǎn qíng duō xuān chē hún děng xián   xián jīn luó    
jīn luó   qīng àn   zèng jǐn xiù duàn   tóu bái tóu bái tàn