客夜寒雨

清代 成鹫
重阴薄微阳,万族息群动。夜昏闭衡门,土壁周无缝。 长襟覆短床,黑蛇蟠铁瓮。北风如橐籥,呼吸由窗空。 渐闻檐雨声,始觉山月霿。寒生纸帐薄,雪压庭柯重。 不眠知夜长,独起歌商颂。高天低片云,惨澹连楹栋。 我无龟手药,久立筋骨痛。抖擞七斤衫,枵然了无用。 自笑住山人,行李无赍送。譬彼初生驹,从不习羁鞚。 孤蓬离本根,大地原空洞。冷煖只自知,裘葛聊随众。 经年别旧林,日暮思群从。石田已荒芜,茅屋今谁共。 猿鹤守穷山,宁能免饥冻。平生学道心,念此得无梦。 何时归去来,鹿门事耕种。
zhòng yīn báo wēi yáng   wàn qún dòng hūn héng mén   zhōu fèng    
zhǎng jīn duǎn chuáng   hēi shé pán tiě wèng běi fēng tuó yuè   yóu chuāng kōng    
jiàn wén yán shēng   shǐ jué shān yuè méng hán shēng zhǐ zhàng báo xuě   tíng zhòng    
mián zhī zhǎng   shāng sòng gāo tiān piàn yún cǎn   dàn lián yíng dòng    
guī shǒu yào   jiǔ jīn tòng dǒu sǒu jīn shān xiāo   rán liǎo yòng    
xiào zhù shān rén   xíng sòng chū shēng cóng   kòng    
péng běn gēn   yuán kōng dòng lěng nuǎn zhī zhī qiú   liáo suí zhòng    
jīng nián bié jiù lín   qún cóng shí tián huāng máo   jīn shuí gòng    
yuán shǒu qióng shān   níng néng miǎn dòng píng shēng xué dào xīn niàn   mèng    
shí guī lái   鹿 mén shì gēng zhòng