客夜

宋代 朱弁
城月四更上,窗风一室幽。纤云萦雁塞,重雾逼貂裘。 兵革何年息,乾坤此夜愁。殊乡两行泪,骚屑洒清秋。
chéng yuè gēng shàng   chuāng fēng shì yōu xiān yún yíng yàn sāi zhòng   diāo qiú    
bīng nián   qián kūn chóu shū xiāng liǎng xíng lèi sāo   xiè qīng qiū