客途逢乡人旋别

唐代 鲍溶
惊鸿一断行,天远会无因。无因忽相会,感叹若有神。 我乡路三千,百里一主人。一宿独何恋,何况旧乡邻。 牢落岁华晏,相怜客中贫。迎霜君衣暖,与我同一身。 谁在天日下,此生能不勤。青萍寄流水,安得长相亲。 明发更远道,山河重苦辛。
jīng hóng 鸿 duàn háng   tiān yuǎn huì yīn yīn xiāng huì   gǎn tàn ruò yǒu shén
xiāng sān qiān   bǎi zhǔ rén xiǔ 宿 liàn   kuàng jiù xiāng lín
láo luò suì huá yàn   xiāng lián zhōng pín yíng shuāng jūn nuǎn   tóng shēn
shuí zài tiān xià   shēng néng qín qīng píng liú shuǐ   ān zhǎng xiàng qīn
míng gèng yuǎn dào   shān zhòng xīn