客亭

宋代 陆游
荻浦烟汀并海涯,一枝柔橹语咿哑。久从野老非生客,惯寓僧庐胜在家。 乘兴村村俱有酒,逢春处处可寻花。朝来雪霁梅初动,又向邮亭阅岁华。
yān tīng bìng hǎi   zhī róu jiǔ cóng lǎo fēi shēng guàn   sēng shèng zài jiā    
chéng xìng cūn cūn yǒu jiǔ   féng chūn chù chù xún huā zhāo lái xuě méi chū dòng yòu   xiàng yóu tíng yuè suì huá