客亭

宋代 陸游
荻浦煙汀並海涯,一枝柔櫓語咿啞。久從野老非生客,慣寓僧廬勝在家。 乘興村村俱有酒,逢春處處可尋花。朝來雪霽梅初動,又向郵亭閱歲華。
yān tīng bìng hǎi   zhī róu jiǔ cóng lǎo fēi shēng guàn   sēng shèng zài jiā    
chéng xìng cūn cūn yǒu jiǔ   féng chūn chù chù xún huā zhāo lái xuě méi chū dòng yòu   xiàng yóu tíng yuè suì huá