客衢夜坐二仆窃叹云寂寥如此极似寺中和上余闻之发一笑因以自嘲

唐代 李翔
官人时样不相称,僮仆偏怜有发僧。浮世生涯风外絮,异乡心事夜阑灯。 閒拈秃笔连笺写,净拂疏棂对雨凭。何处天南归去路,云山犹自隔层层。
guān rén shí yàng xiāng chèn   tóng piān lián yǒu sēng shì shēng fēng wài   xiāng xīn shì lán dēng    
xián niān lián jiān xiě   jìng shū líng duì píng chǔ tiān nán guī yún   shān yóu céng céng