刻清远道士诗,因而继作

唐代 颜真卿
不到东西寺,于今五十春。朅来从旧赏,林壑宛相亲。 吴子多藏日,秦王厌胜辰。剑池穿万仞,盘石坐千人。 金气腾为虎,琴台化若神。登坛仰生一,舍宅叹珣珉。 中岭分双树,回峦绝四邻。窥临江海接,崇饰四时新。 客有神仙者,于兹雅丽陈。名高清远峡,文聚斗牛津。 迹异心宁间,声同质岂均。悠然千载后,知我揖光尘。
dào dōng 西   jīn shí chūn qiè lái cóng jiù shǎng   lín wǎn xiāng qīn
duō cáng   qín wáng shèng chén jiàn chí chuān 穿 wàn rèn   pán shí zuò qiān rén
jīn téng wèi   qín tái huà ruò shén dēng tán yǎng shēng   shě zhái tàn xún mín
zhōng lǐng fēn shuāng shù   huí luán jué lín kuī lín jiāng hǎi jiē   chóng shì shí xīn
yǒu shén xiān zhě   chén míng gāo qīng yuǎn xiá   wén dòu niú jīn
xīn níng jiān   shēng tóng zhì jūn yōu rán qiān zǎi hòu   zhī guāng chén