客路感秋,寄明准上人

唐代 白居易
日暮天地冷,雨霁山河清。长风从西来,草木凝秋声。 已感岁倏忽,复伤物凋零。孰能不憯凄,天时牵人情。 借问空门子,何法易修行。使我忘得心,不教烦恼生。
tiān lěng   shān qīng cháng fēng cóng 西 lái   cǎo níng qiū shēng
gǎn suì shū   shāng diāo líng shú néng cǎn   tiān shí qiān rén qíng
jiè wèn kōng mén   xiū xíng shǐ 使 wàng xīn   jiào fán nǎo shēng