客叩门多不能接往往独坐至晚戏作

宋代 陆游
贫舍久疏罗酒浆,客来不复倒衣裳。 官情已尽诗情在,世味无余睡味长。 红练带飞穿柳去,锦熏笼暖扑帘香。 萧然自笑浑无事,渔唱声中又夕阳。
pín shè jiǔ shū luó jiǔ jiāng   lái dǎo shang  
guān qíng jǐn shī qíng zài   shì wèi shuì wèi zhǎng  
hóng liàn dài fēi chuān 穿 liǔ   jǐn xūn lóng nuǎn lián xiāng  
xiāo rán xiào hún shì   chàng shēng zhōng yòu yáng