客叩門多不能接往往獨坐至晚戲作

宋代 陸游
貧舍久疏羅酒漿,客來不復倒衣裳。 官情已盡詩情在,世味無餘睡味長。 紅練帶飛穿柳去,錦熏籠暖撲簾香。 蕭然自笑渾無事,漁唱聲中又夕陽。
pín shè jiǔ shū luó jiǔ jiāng 漿   lái dǎo shang  
guān qíng jǐn shī qíng zài   shì wèi shuì wèi zhǎng  
hóng liàn dài fēi chuān 穿 liǔ   jǐn xūn lóng nuǎn lián xiāng  
xiāo rán xiào hún shì   chàng shēng zhōng yòu yáng