客馆辞归

元代 邓雅
铁冠兼卉服,老去乐清贫。流水琴中趣,閒云物外身。 竹房留客惯,花径弄孙频。自有幽栖处,喧嚣颇厌人。
tiě guān jiān huì   lǎo yuè qīng pín liú shuǐ qín zhōng   xián yún wài shēn
zhú fáng liú guàn   huā jìng nòng sūn pín yǒu yōu chǔ   xuān xiāo yàn rén