看涧水自警

宋代 张镃
昔往灵隐山,寺前贪看水。 木阴鉴晖彩,泓渟绝尘滓。 游鯈惯饼饵,敲栏聚如蚁。 坐玩岂不佳,直须波浪起。 开闸放三板,惊雷奔壑底。 如油石上苔,老澱光瀰瀰。 衣裳任溅洒,轻飚飒盈耳。 归来尚入梦,睡觉思未已。 累年罕游山,深居远廛市。 林卉渭丛茂,穷幽并余美。 疏涧弥百寻,萦纡带蘋芷。 因风作微澜,绿皱偏可喜。 有时日向晚,湾处閒徙倚。 簟纹韡縠皴,风平一齐止。 瑠璃莹不动,最爱中间里。 拟将拄杖探,恐破难整理。 拟将瓦砾投,恐涴难揩洗。 夹岩桃树影,迎望青迤逦。 飞禽既归宿,独留老居士。 足痺未忍去,更欲置床几。 长绳系羲轮,不容落西汜。 倏思家中景,非同借来比。 已拚閒到老,从老閒至死。 自此晴便看,其看岂涯涘。 冥然心有语,功父吾戒尔。 操行益孤高,谨终当似始。 灵襟永虚洁,内外非二体。 行住坐卧处,泥渠亦清泚。 免令东有言,人污贻我耻。
wǎng líng yǐn shān   qián tān kàn shuǐ  
yīn jiàn huī cǎi   hóng tíng jué chén  
yóu tiáo guàn bǐng ěr   qiāo lán  
zuò wán jiā   zhí làng  
kāi zhá fàng sān bǎn   jīng léi bēn  
yóu shí shàng tái   lǎo diàn guāng  
shang rèn jiàn   qīng biāo yíng ěr  
guī lái shàng mèng   shuì jiào wèi  
lěi nián hǎn yóu shān   shēn yuǎn chán shì  
lín huì wèi cóng mào   qióng yōu bìng měi  
shū jiàn bǎi xún   yíng dài píng zhǐ  
yīn fēng zuò wēi lán   绿 zhòu piān  
yǒu shí xiàng wǎn   wān chù xián  
diàn wén wěi cūn   fēng píng zhǐ  
liú yíng dòng   zuì ài zhōng jiān  
jiāng zhǔ zhàng tàn   kǒng nán zhěng  
jiāng tóu   kǒng nán kāi  
jiā yán táo shù yǐng   yíng wàng qīng  
fēi qín guī 宿   liú lǎo shì  
wèi rěn   gèng zhì chuáng  
zhǎng shéng lún   róng luò 西  
shū jiā zhōng jǐng   fēi tóng jiè lái  
pàn xián dào lǎo   cóng lǎo xián zhì  
qíng biàn 便 kàn   kàn  
míng rán xīn yǒu   gōng jiè ěr  
cāo xíng gāo   jǐn zhōng dāng shì shǐ  
líng jīn yǒng jié   nèi wài fēi èr  
xíng zhù zuò chǔ   qīng  
miǎn lìng dōng yǒu yán   rén chǐ