看澗水自警

宋代 張鎡
昔往靈隱山,寺前貪看水。 木陰鑒暉彩,泓渟絕塵滓。 游鯈慣餅餌,敲欄聚如蟻。 坐玩豈不佳,直須波浪起。 開閘放三板,驚雷奔壑底。 如油石上苔,老澱光瀰瀰。 衣裳任濺灑,輕飈颯盈耳。 歸來尚入夢,睡覺思未已。 累年罕游山,深居遠廛市。 林卉渭叢茂,窮幽并余美。 疏澗彌百尋,縈紆帶蘋芷。 因風作微瀾,綠皺偏可喜。 有時日向晚,灣處閒徙倚。 簟紋韡縠皴,風平一齊止。 瑠璃瑩不動,最愛中間裡。 擬將拄杖探,恐破難整理。 擬將瓦礫投,恐涴難揩洗。 夾岩桃樹影,迎望青迤邐。 飛禽既歸宿,獨留老居士。 足痺未忍去,更欲置床幾。 長繩系羲輪,不容落西汜。 倏思家中景,非同借來比。 已拚閒到老,從老閒至死。 自此晴便看,其看豈涯涘。 冥然心有語,功父吾戒爾。 操行益孤高,謹終當似始。 靈襟永虛潔,內外非二體。 行住坐臥處,泥渠亦清泚。 免令東有言,人污貽我恥。
wǎng líng yǐn shān   qián tān kàn shuǐ  
yīn jiàn huī cǎi   hóng tíng jué chén  
yóu tiáo guàn bǐng ěr   qiāo lán  
zuò wán jiā   zhí làng  
kāi zhá fàng sān bǎn   jīng léi bēn  
yóu shí shàng tái   lǎo diàn guāng  
shang rèn jiàn   qīng biāo yíng ěr  
guī lái shàng mèng   shuì jiào wèi  
lěi nián hǎn yóu shān   shēn yuǎn chán shì  
lín huì wèi cóng mào   qióng yōu bìng měi  
shū jiàn bǎi xún   yíng dài píng zhǐ  
yīn fēng zuò wēi lán   zhòu piān  
yǒu shí xiàng wǎn   wān chù xián  
diàn wén wěi cūn   fēng píng zhǐ  
liú yíng dòng   zuì ài zhōng jiān  
jiāng zhǔ zhàng tàn   kǒng nán zhěng  
jiāng tóu   kǒng nán kāi  
jiā yán táo shù yǐng   yíng wàng qīng  
fēi qín guī 宿   liú lǎo shì  
wèi rěn   gèng zhì chuáng  
zhǎng shéng lún   róng luò 西  
shū jiā zhōng jǐng   fēi tóng jiè lái  
pàn xián dào lǎo   cóng lǎo xián zhì  
qíng biàn 便 kàn   kàn  
míng rán xīn yǒu   gōng jiè ěr  
cāo xíng gāo   jǐn zhōng dāng shì shǐ  
líng jīn yǒng jié   nèi wài fēi èr  
xíng zhù zuò chǔ   qīng  
miǎn lìng dōng yǒu yán   rén chǐ