抗云亭
淡烟晴日近重阳,整屐荒山野路长。世事是非同胶扰,人生今古一悲凉。
望穷千里乾坤外,清绝小园松菊香。此日此时真可惜,西风催酿满林霜。
dàn
淡
yān
烟
qíng
晴
rì
日
jìn
近
chóng
重
yáng
阳
,
zhěng
整
jī
屐
huāng
荒
shān
山
yě
野
lù
路
cháng
长
shì
。
shì
世
shì
事
fēi
是
tóng
非
jiāo
同
rǎo
胶
rén
扰
,
shēng
人
jīn
生
gǔ
今
yī
古
bēi
一
liáng
悲
凉
。
wàng
望
qióng
穷
qiān
千
lǐ
里
qián
乾
kūn
坤
wài
外
,
qīng
清
jué
绝
xiǎo
小
yuán
园
sōng
松
jú
菊
xiāng
香
cǐ
。
rì
此
cǐ
日
shí
此
zhēn
时
kě
真
xī
可
xī
惜
,
fēng
西
cuī
风
niàng
催
mǎn
酿
lín
满
shuāng
林
霜
。