康生时万将归云间出此纸求识别援笔数语不复能论工拙也

明代 王世贞
康郎白晰美少年,卧病憔悴春花前。生门灭户了然识,纸帐筠床长独眠。 人间万事尽灰冷,惟有一死当胸悬。有书不读产不问,药垆茶鼎恒周旋。 东方阿閦西极乐,举头慈氏兜率天。我佛诱汝生攀援,莫作有为莫坐禅。 两粥一饭顺世缘,无镜即已休磨砖。
kāng láng bái měi shào nián   bìng qiáo cuì chūn huā qián shēng mén miè liǎo rán shí zhǐ   zhàng yún chuáng zhǎng mián    
rén jiān wàn shì jǐn huī lěng   wéi yǒu dàng xiōng xuán yǒu shū chǎn wèn yào   chá dǐng héng zhōu xuán    
dōng fāng ā chù 西   tóu shì dōu shuài tiān yòu shēng pān yuán   zuò yǒu wéi zuò chán    
liǎng zhōu fàn shùn shì yuán   jìng xiū zhuān