康生時萬將歸雲間出此紙求識別援筆數語不復能論工拙也

明代 王世貞
康郎白晰美少年,臥病憔悴春花前。生門滅戶瞭然識,紙帳筠床長獨眠。 人間萬事盡灰冷,惟有一死當胸懸。有書不讀產不問,藥壚茶鼎恆周旋。 東方阿閦西極樂,舉頭慈氏兜率天。我佛誘汝生攀援,莫作有為莫坐禪。 兩粥一飯順世緣,無鏡即已休磨磚。
kāng láng bái měi shào nián   bìng qiáo cuì chūn huā qián shēng mén miè liǎo rán shí zhǐ   zhàng yún chuáng zhǎng mián    
rén jiān wàn shì jǐn huī lěng   wéi yǒu dàng xiōng xuán yǒu shū chǎn wèn yào   chá dǐng héng zhōu xuán    
dōng fāng ā chù 西   tóu shì dōu shuài tiān yòu shēng pān yuán   zuò yǒu wéi zuò chán    
liǎng zhōu fàn shùn shì yuán   jìng xiū zhuān