开封古城阻浅闻永叔丧女

宋代 梅尧臣
去年我丧子与妻,君闻我悲尝俛眉。 今年我闻君丧女,野岸孤坐还增思。 思君平昔怜此女,戏弄膝下无不宜。 昨来稍长应慧黠,想能学母粉黛施。 几多恩爱付涕泪,洒作秋雨随风吹。 风吹北来沾我袂,哀乐相恤唯己知。 自古寿夭不可诘,天高杳杳谁主之。 以道为任自可遣,目前况有宁馨儿。
nián sàng zi   jūn wén bēi cháng miǎn méi  
jīn nián wén jūn sàng   àn zuò hái zēng  
jūn píng lián   nòng xià  
zuó lái shāo zhǎng yīng huì xiá   xiǎng néng xué fěn dài shī  
duō ēn ài lèi   zuò qiū suí fēng chuī  
fēng chuī běi lái zhān mèi   āi yuè xiāng wéi zhī  
shòu 寿 yāo   tiān gāo yǎo yǎo shuí zhǔ zhī  
dào wèi rèn qiǎn   qián kuàng yǒu níng xīn ér