开窗

唐代 徐夤
闭户开窗寝又兴,三更时节也如冰。长闲便是忘机者, 不出真如过夏僧。环堵岂惭蜗作舍,布衣宁假鹤为翎。 蔷薇花尽薰风起,绿叶空随满架藤。
kāi chuāng qǐn yòu xīng   sān gēng shí jié bīng zhǎng xián biàn 便 shì wàng zhě  
chū zhēn guò xià sēng huán cán zuò shě   níng jiǎ wèi líng
qiáng wēi huā jǐn xūn fēng   绿 kōng suí mǎn jià téng