開窗

唐代 徐夤
閉戶開窗寢又興,三更時節也如冰。長閒便是忘機者, 不出真如過夏僧。環堵豈慚蝸作舍,布衣寧假鶴為翎。 薔薇花盡薰風起,綠葉空隨滿架藤。
kāi chuāng qǐn yòu xīng   sān gēng shí jié bīng zhǎng xián biàn 便 shì wàng zhě  
chū zhēn guò xià sēng huán cán zuò shě   níng jiǎ wèi líng
qiáng wēi huā jǐn xūn fēng   kōng suí mǎn 滿 jià téng