菊逸为张与谦赋

元代 邓雅
渊明避世俗,种菊绕东篱。高风邈难逮,幽趣鲜能知。 时有慕陶者,爱菊亦如之。饮水可延年,餐英可充饥。 培植千万株,雨露日以滋。草木遂天性,人岂殊于斯。 优游乐肥遁,气充神且怡。彼哉逐声利,于道乃相违。 何如委穷达,閒饮诵陶诗。
yuān míng shì   zhǒng rào dōng gāo fēng miǎo nán dǎi   yōu xiān néng zhī
shí yǒu táo zhě   ài zhī yǐn shuǐ yán nián   cān yīng chōng
péi zhí qiān wàn zhū   cǎo suì tiān xìng   rén shū
yōu yóu féi dùn   chōng shén qiě zāi zhú shēng   dào nǎi xiāng wéi
wěi qióng   xián yǐn sòng táo shī