菊秋晓枕偶成

宋代 卫宗武
希年七十又加零,渐脱尘缘万事轻。 冉冉壮心随岁减,萧萧衰鬓与霜明。 愁倾白堕嫌无量,老对黄花更有情。 欲写秋容到寥廓,却惭健笔欠纵横。
nián shí yòu jiā líng   jiàn tuō chén yuán wàn shì qīng  
rǎn rǎn zhuàng xīn suí suì jiǎn   xiāo xiāo shuāi bìn shuāng míng  
chóu qīng bái duò xián liàng   lǎo duì huáng huā gèng yǒu qíng  
xiě qiū róng dào liáo kuò   què cán jiàn qiàn zòng héng