郡斋望蒋山

宋代 叶梦得
十年在空山,未觉与世殊。再来抚城郭,始悟非吾庐。 岂不有华屋,旌旗拱王都。峨冠坐清旦,百吏前走趋。 而我麋鹿姿,砖然若囚拘。忽看北山岑,突兀当坐隅。 欢言顾之笑,便欲凌崎岖。似我槿篱间,层峦俨相扶。 遥瞻不得往,起步空长吁。少年四方志,顾盼略九区。 衰慵一如此,毕愿终田闾。拙艰固应尔,岂但悲老夫。
shí nián zài kōng shān   wèi jué shì shū zài lái chéng guō shǐ   fēi    
yǒu huá   jīng gǒng wáng dōu é guān zuò qīng dàn bǎi   qián zǒu    
ér 鹿 姿   zhuān rán ruò qiú kàn běi shān cén   dāng zuò    
huān yán zhī xiào   biàn 便 líng shì jǐn 槿 jiān céng   luán yǎn xiāng    
yáo zhān wǎng   kōng cháng shào nián fāng zhì   pàn lüè jiǔ    
shuāi yōng   yuàn zhōng tián zhuō jiān yīng ěr   dàn bēi lǎo