郡内闲居

唐代 韦应物
栖息绝尘侣,孱钝得自怡。腰悬竹使符,心与庐山缁。 永日一酣寝,起坐兀无思。长廊独看雨,众药发幽姿。 今夕已云罢,明晨复如斯。何事能为累,宠辱岂要辞。
jué chén   chán dùn yāo xuán zhú shǐ 使   xīn shān
yǒng hān qǐn   zuò cháng láng kàn   zhòng yào yōu 姿
jīn yún   míng chén shì néng wéi lèi   chǒng yào