橘荒叹

明代 王鏊
我行洞庭野,万木皆葳蕤。就中柑与橘,立死无孑遗。 借问何以然,野老为予说。前年与今年,山中天大雪。 自冬徂新春,冰冻太湖彻。洞庭苦无田,种橘充田租。 霜馀树树金,寄此万木奴。悠悠彼苍天,三白望为瑞。 如何为橘灾,斩伐如剑利。饤饾索宾筵,贡篚缺王事。 曾闻后皇树,不过淮之郊。他处岂独无,洞庭号珍苞。 衢州徒菌蠢,湘潭亦寥梢。地气信有偏,天灾曷仍遭。 物贵固难成,难成复易槁。遂令洞庭人,为计恨不早。 从今原隰间,只种桑与枣。
xíng dòng tíng   wàn jiē wēi ruí jiù zhōng gān   jié    
jiè wèn rán   lǎo wèi shuō qián nián jīn nián shān   zhōng tiān xuě    
dōng xīn chūn   bīng dòng tài chè dòng tíng tián zhǒng   chōng tián    
shuāng shù shù jīn   wàn yōu yōu cāng tiān sān   bái wàng wèi ruì    
wéi zāi   zhǎn jiàn dìng dòu suǒ bīn yán gòng   fěi quē wáng shì    
céng wén hòu huáng shù   guò huái zhī jiāo chǔ dòng   tíng hào zhēn bāo    
zhōu jūn chǔn   xiāng tán liáo shāo xìn yǒu piān tiān   zāi réng zāo    
guì nán chéng   nán chéng gǎo suì lìng dòng tíng rén wèi   hèn zǎo    
cóng jīn yuán jiān   zhǐ zhǒng sāng zǎo