菊花

宋代 曾巩
东篱菊花今已开,万物各自相驱催。 却寻桃杏那复有,旧树惨惨空墙隈。 年光日日已非昔,人世可能无盛衰。 朱颜白发相去几,势利声名相抑排。 三公未能逃饿死,九鼎竟亦为尘埃。 乃知万事皆自枉,有便只宜持酒杯。
dōng huā jīn kāi   wàn xiāng cuī  
què xún táo xìng yǒu   jiù shù cǎn cǎn kōng qiáng wēi  
nián guāng fēi   rén shì néng shèng shuāi  
zhū yán bái xiāng   shì shēng míng xiàng pái  
sān gōng wèi néng táo è 饿   jiǔ dǐng jìng wèi chén āi  
nǎi zhī wàn shì jiē wǎng   yǒu biàn 便 zhǐ chí jiǔ bēi