觉衰呈汪桐阳教授四首 其一

宋代 朱晞颜
清晨揽明镜,未觉朱颜非。珠盘莹赪⽟,色映虬髯辉。 尚期青云到,肯将白日违。胡为巾栉间,见此一缕微。 初疑素丝委,渐作秋蓬飞。苍苍化为白,鬒色日已希。 念兹种种者,投老应无几。颜朱岂能驻,并逐流年归。 回惭庭下花,妖艳争芬菲。春风互开落,不息生生机。 吁嗟人世间,形悴神何依。谁能资点染,取媚同脂韦。 行将半簪雪,独钓秋风矶。
qīng chén lǎn míng jìng   wèi jué zhū yán fēi zhū pán yíng chēng ⽟,   yìng qiú rán huī
shàng qīng yún dào   kěn jiāng bái wéi wéi jīn zhì jiān   jiàn wēi
chū wěi   jiàn zuò qiū péng fēi cāng cāng huà wèi bái   zhěn
niàn zhǒng zhǒng zhě   tóu lǎo yīng yán zhū néng zhù   bìng zhú liú nián guī
huí cán tíng xià huā   yāo yàn zhēng fēn fēi chūn fēng kāi luò   shēng shēng
jiē rén shì jiān   xíng cuì shén shuí néng diǎn rǎn   mèi tóng zhī wéi
xíng jiāng bàn zān xuě   diào qiū fēng