覺衰呈汪桐陽教授四首 其一

宋代 朱晞顏
清晨攬明鏡,未覺朱顏非。珠盤瑩赬⽟,色映虬髯輝。 尚期青雲到,肯將白日違。胡為巾櫛間,見此一縷微。 初疑素絲委,漸作秋蓬飛。蒼蒼化為白,鬒色日已希。 念茲種種者,投老應無幾。顏朱豈能駐,並逐流年歸。 回慚庭下花,妖艷爭芬菲。春風互開落,不息生生機。 吁嗟人世間,形悴神何依。誰能資點染,取媚同脂韋。 行將半簪雪,獨釣秋風磯。
qīng chén lǎn míng jìng   wèi jué zhū yán fēi zhū pán yíng chēng ⽟,   yìng qiú rán huī
shàng qīng yún dào   kěn jiāng bái wéi wéi jīn zhì jiān   jiàn wēi
chū wěi   jiàn zuò qiū péng fēi cāng cāng huà wèi bái   zhěn
niàn zhǒng zhǒng zhě   tóu lǎo yīng yán zhū néng zhù   bìng zhú liú nián guī
huí cán tíng xià huā   yāo yàn zhēng fēn fēi chūn fēng kāi luò   shēng shēng
jiē rén shì jiān   xíng cuì shén shuí néng diǎn rǎn   mèi tóng zhī wéi
xíng jiāng bàn zān xuě   diào qiū fēng