菊答

明代 魏禧
我本自为芳,清心来众赏。不作却聘书,高名自标榜。 一任朱门游,终焉逢户想。睇彼隐君子,热中劳俯仰。 朝住青云下,暮蹑华堂上。翩然意气增,春温变秋爽。 俯念此微生,荣落任天壤。虽然草木姿,窃用资生养。 枕之双目明,服之年寿长。看君出北山,名实何卤莽。
běn wèi fāng   qīng xīn lái zhòng shǎng zuò què pìn shū   gāo míng biāo bǎng
rèn zhū mén yóu   zhōng yān féng xiǎng yǐn jūn zi   zhōng láo yǎng
cháo zhù qīng yún xià   niè huá táng shàng piān rán zēng   chūn wēn biàn qiū shuǎng
niàn wēi shēng   róng luò rèn tiān rǎng suī rán cǎo 姿   qiè yòng shēng yǎng
zhěn zhī shuāng míng   zhī nián shòu 寿 zhǎng kàn jūn chū běi shān   míng shí mǎng