鹃啼曲

宋代 何梦桂
蚕业凿灵两丘土,玉垒灵关一荒莽。 杜鹃衔哀诉千古,万里游魂腥血污。 冤声无路叫天公,吻血洒地花为红。 巴江东下流无极,目断巴山归不得。 此身岂是无羽翰,天梯石栈云漫漫。 落花冉冉江城暮,年年客梦乡关路。 丈夫志气笑沐猴,安知狐死还首丘。 沛公击筑歌汤沐,钱王锦衣衣林木。 寄巢生子傍他谁,众鸟虽怜只自悲。 哀号力飞毛不归,老尽遗民城郭非。
cán záo líng liǎng qiū   lěi líng guān huāng mǎng  
juān xián āi qiān   wàn yóu hún xīng xuè  
yuān shēng jiào tiān gōng   wěn xuè huā wèi hóng  
jiāng dōng xià liú   duàn shān guī  
shēn shì hàn   tiān shí zhàn yún màn màn  
luò huā rǎn rǎn jiāng chéng   nián nián mèng xiāng guān  
zhàng zhì xiào hóu   ān zhī hái shǒu qiū  
pèi gōng zhù tāng   qián wáng jǐn lín  
cháo shēng bàng shuí   zhòng niǎo suī lián zhī bēi  
āi háo fēi máo guī   lǎo jìn mín chéng guō fēi