鵑啼曲

宋代 何夢桂
蠶業鑿靈兩丘土,玉壘靈關一荒莽。 杜鵑銜哀訴千古,萬里遊魂腥血污。 冤聲無路叫天公,吻血灑地花為紅。 巴江東下流無極,目斷巴山歸不得。 此身豈是無羽翰,天梯石棧雲漫漫。 落花冉冉江城暮,年年客夢鄉關路。 丈夫志氣笑沐猴,安知狐死還首丘。 沛公擊築歌湯沐,錢王錦衣衣林木。 寄巢生子傍他誰,眾鳥雖憐只自悲。 哀號力飛毛不歸,老盡遺民城郭非。
cán záo líng liǎng qiū   lěi líng guān huāng mǎng  
juān xián āi qiān   wàn yóu hún xīng xuè  
yuān shēng jiào tiān gōng   wěn xuè huā wèi hóng  
jiāng dōng xià liú   duàn shān guī  
shēn shì hàn   tiān shí zhàn yún màn màn  
luò huā rǎn rǎn jiāng chéng   nián nián mèng xiāng guān  
zhàng zhì xiào hóu   ān zhī hái shǒu qiū  
pèi gōng zhù tāng   qián wáng jǐn lín  
cháo shēng bàng shuí   zhòng niǎo suī lián zhī bēi  
āi háo fēi máo guī   lǎo jìn mín chéng guō fēi