唐代 祝元膺
却觅终南山色看,倚天横展玉屏风。杜甫一生怜李白,应缘孔圣道才难。 终南山脚盘龙势,紫阁云心望鹤归。
què zhōng nán shān kàn   tiān héng zhǎn píng fēng shēng lián bái   yìng yuán kǒng shèng dào cái nán
zhōng nán shān jiǎo pán lóng shì   yún xīn wàng guī