唐代 祝元膺
卻覓終南山色看,倚天橫展玉屏風。杜甫一生憐李白,應緣孔聖道才難。 終南山腳盤龍勢,紫閣雲心望鶴歸。
què zhōng nán shān kàn   tiān héng zhǎn píng fēng shēng lián bái   yìng yuán kǒng shèng dào cái nán
zhōng nán shān jiǎo pán lóng shì   yún xīn wàng guī