唐代 傅温
霜坠中天衣觉冷,月临虚牗纸偏明。 春风暗剪庭前树,夜雨偷穿石上苔。曲水两行排雁齿,斜桥一道蹈龙鳞。 山深野客如禅客,夜久松声似雨声。花疑汉女啼妆泪,水似吴娃笑弄筝。
shuāng zhuì zhōng tiān jué lěng   yuè lín yǒu zhǐ piān míng
chūn fēng àn jiǎn tíng qián shù   tōu chuān 穿 shí shàng tái shuǐ liǎng xíng pái yàn chǐ 齿   xié qiáo dào dǎo lóng lín
shān shēn chán   jiǔ sōng shēng shì shēng huā hàn zhuāng lèi   shuǐ shì xiào nòng zhēng