唐代 傅溫
霜墜中天衣覺冷,月臨虛牗紙偏明。 春風暗剪庭前樹,夜雨偷穿石上苔。曲水兩行排雁齒,斜橋一道蹈龍鱗。 山深野客如禪客,夜久松聲似雨聲。花疑漢女啼妝淚,水似吳娃笑弄箏。
shuāng zhuì zhōng tiān jué lěng   yuè lín yǒu zhǐ piān míng
chūn fēng àn jiǎn tíng qián shù   tōu chuān 穿 shí shàng tái shuǐ liǎng xíng pái yàn chǐ   xié qiáo dào dǎo lóng lín
shān shēn chán   jiǔ sōng shēng shì shēng huā hàn zhuāng lèi   shuǐ shì xiào nòng zhēng