唐代 施肩吾
年来如抛梭,不老应不得。(以下见《纪事》)。 花眼绽红斟酒看,药心抽绿带烟锄。(赠友人下第闲居) 颠狂楚客歌成雪,媚赖吴娘笑是盐。 荷翻紫盖摇波面,蒲莹青刀插水湄。 烟黏薜荔龙须软,雨压芭蕉凤翅垂。(二联并百韵, 山居诗所存,不见其全) 茶为涤烦子,酒为忘忧君。(见《说郛》)。 锄药顾老叟,焚香呼小青。(见陈继儒《珍珠船》) 遗却白鸡呼喌喌。(见《野客丛谈》)。 五通本是佛家奴,身著青衣一足无。(寺宿为五通所挠作。 以下见《海录碎事》) 天边有仙药,为我补三关。 世人谁不爱年长,所欲皆非保命方。 但看日及花,惟是朝可怜。(《槿花》)。 池塘已长鸡头叶,篱落初开狗脊花。(赠临平湖主人) 出路船为脚,供官本是奴。(《赠盐官主人》) 一言感著热铁心,为人剑下偷青娥。(《老侠词》) 青鬓丈人不识愁。
nián lái pāo suō   lǎo yīng 。(   xià jiàn shì 》)。    
huā yǎn zhàn hóng zhēn jiǔ kàn   yào xīn chōu 绿 dài yān chú 。(   zèng yǒu rén xià xián  
diān kuáng chǔ chéng xuě   mèi lài niáng xiào shì yán
fān gài yáo miàn   yíng qīng dāo chā shuǐ méi
yān nián lóng ruǎn   jiāo fèng chì chuí 。(   èr lián bìng bǎi yùn  
shān shī suǒ cún   jiàn quán  
chá wèi fán   jiǔ wèi wàng yōu jūn 。(   jiàn shuō 》)。    
chú yào lǎo sǒu   fén xiāng xiǎo qīng 。(   jiàn chén zhēn zhū chuán 》)  
què bái zhōu zhōu 。(   jiàn cóng tán 》)。    
tōng běn shì jiā   shēn zhù qīng 。(   宿 wèi tōng suǒ náo zuò
xià jiàn hǎi suì shì 》)  
tiān biān yǒu xiān yào   wèi sān guān
shì rén shuí ài nián zhǎng   suǒ jiē fēi bǎo mìng fāng
dàn kàn huā   wéi shì cháo lián 。(《   jǐn huā 槿 》)。      
chí táng zhǎng tóu   luò chū kāi gǒu huā 。(   zèng lín píng zhǔ rén  
chū chuán wèi jiǎo   gōng guān běn shì 。(《   zèng yán guān zhǔ rén 》)    
yán gǎn zhù tiě xīn   wéi rén jiàn xià tōu qīng é 。(《   lǎo xiá 》)    
qīng bìn zhàng rén shí chóu