唐代 施肩吾
年來如拋梭,不老應不得。(以下見《紀事》)。 花眼綻紅斟酒看,藥心抽綠帶煙鋤。(贈友人下第閒居) 顛狂楚客歌成雪,媚賴吳娘笑是鹽。 荷翻紫蓋搖波面,蒲瑩青刀插水湄。 煙黏薜荔龍鬚軟,雨壓芭蕉鳳翅垂。(二聯並百韻, 山居詩所存,不見其全) 茶為滌煩子,酒為忘憂君。(見《說郛》)。 鋤藥顧老叟,焚香呼小青。(見陳繼儒《珍珠船》) 遺卻白雞呼喌喌。(見《野客叢談》)。 五通本是佛家奴,身著青衣一足無。(寺宿為五通所撓作。 以下見《海錄碎事》) 天邊有仙藥,為我補三關。 世人誰不愛年長,所欲皆非保命方。 但看日及花,惟是朝可憐。(《槿花》)。 池塘已長雞頭葉,籬落初開狗脊花。(贈臨平湖主人) 出路船為腳,供官本是奴。(《贈鹽官主人》) 一言感著熱鐵心,為人劍下偷青娥。(《老俠詞》) 青鬢丈人不識愁。
nián lái pāo suō   lǎo yīng 。(   xià jiàn shì 》)。    
huā yǎn zhàn hóng zhēn jiǔ kàn   yào xīn chōu dài yān chú 。(   zèng yǒu rén xià xián  
diān kuáng chǔ chéng xuě   mèi lài niáng xiào shì yán
fān gài yáo miàn   yíng qīng dāo chā shuǐ méi
yān nián lóng ruǎn   jiāo fèng chì chuí 。(   èr lián bìng bǎi yùn  
shān shī suǒ cún   jiàn quán  
chá wèi fán   jiǔ wèi wàng yōu jūn 。(   jiàn shuō 》)。    
chú yào lǎo sǒu   fén xiāng xiǎo qīng 。(   jiàn chén zhēn zhū chuán 》)  
què bái zhōu zhōu 。(   jiàn cóng tán 》)。    
tōng běn shì jiā   shēn zhù qīng 。(   宿 wèi tōng suǒ náo zuò
xià jiàn hǎi suì shì 》)  
tiān biān yǒu xiān yào   wèi sān guān
shì rén shuí ài nián zhǎng   suǒ jiē fēi bǎo mìng fāng
dàn kàn huā   wéi shì cháo lián 。(《   jǐn huā 槿 》)。      
chí táng zhǎng tóu   luò chū kāi gǒu huā 。(   zèng lín píng zhǔ rén  
chū chuán wèi jiǎo   gōng guān běn shì 。(《   zèng yán guān zhǔ rén 》)    
yán gǎn zhù tiě xīn   wéi rén jiàn xià tōu qīng é 。(《   lǎo xiá 》)    
qīng bìn zhàng rén shí chóu